Page 114 - Truy Tìm Căn Nguyên Tăng Trường
P. 114

tính vào năm tài chính 1988. Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Caspar Weinberger cũng kéo
               dài thời gian mua những hệ thống vũ khí mới để giảm chi tiêu trong hiện tại, mặc dù

               sự trì hoãn này làm giá vũ khí tính theo mỗi đơn vị tăng lên. Chính phủ Mỹ cũng thích
               bán đứt các tài sản quốc gia. Quốc hội đã dừng việc tư hữu hóa công ty Đường sắt

               Conrail cho tới tận khi Đạo luật Gramm-Rudman có hiệu lực. Khi đạo luật Gramm-

               Rudman tạo ra những động cơ sử dụng doanh thu từ việc tư hữu hóa để đạt được mục
               tiêu ngân sách, Quốc hội Mỹ đã bán Conrail.
               Chính phủ cũng có thể dời thời điểm thu các khoản thuế. Có rất nhiều mẩu chuyện

               liên quan đến việc các nước đang phát triển nhận thuế trả trước để thỏa mãn những

               mục tiêu về thâm hụt ngân sách theo chương trình của IMF. Quốc hội Mỹ đã thu 1 tỷ
               đô-la thuế tiêu dùng sớm hơn thường lệ để đạt mục tiêu về giới hạn thâm hụt năm

               1987.
               Một thủ thuật khác là giảm chi tiêu hiện thời với cái giá là tăng khoản nợ tương lai. Ví

               dụ, một chính phủ có thể chuyển từ việc trợ giúp bằng tiền cho các doanh nghiệp nhà
               nước sang việc bảo đảm những khoản nợ ngân hàng cho các doanh nghiệp này để

               trang trải những thua lỗ. Việc này tạo ra sự giảm thâm hụt ngân sách về bề ngoài.
               Cuối cùng, khi những doanh nghiệp này không còn khả năng thanh toán nợ, chính phủ

               phải thanh toán những khoản nợ này. Như vậy chính phủ vẫn phải chi trả cho những
               thua lỗ của các doanh nghiệp nhà nước y như đã từng làm khi mà các khoản tài trợ

               bằng tiền mặt được thực hiện. Ai Cập đã cắt hỗ trợ ngân sách cho các doanh nghiệp
               quốc doanh trong năm 1991, nhưng lại vẫn cho phép các doanh nghiệp hoạt động thua

               lỗ tiếp tục nợ ngân hàng và vay nước ngoài. Sau đó, chính phủ Ai Cập đã phải thường
               xuyên thanh toán những khoản nợ quá hạn cho các doanh nghiệp này.

               Những chính phủ gian xảo có thể làm cho các khoản thua lỗ của doanh nghiệp nhà
               nước biến mất bằng cách dùng các cơ quan tài chính công trợ giúp tài chính cho các

               công ty quốc doanh. Ví dụ, ở Uganda, giai đoạn 1987-1988, ngân hàng trung ương đã
               cho phép các công ty bia và thuốc lá trao đổi ngoại tệ với tỷ giá trao đổi thấp để giảm

               chi phí nhập khẩu đầu vào. Ở Argentina, trước năm 1990, ngân hàng trung ương đã hạ

               tỷ lệ lãi suất đối với những doanh nghiệp nhà nước thua lỗ để giúp các doanh nghiệp
               này giảm chi phí lãi suất và thua lỗ. Ở Trung Quốc, các ngân hàng nhà nước thực hiện
               những khoản vay cho các doanh nghiệp nhà nước với tỷ lệ lãi suất thực âm.

               Các chính phủ cũng có thể tự giúp thông qua tài trợ từ các quỹ hưu. Ví dụ, nhiều nước


                                                            114
   109   110   111   112   113   114   115   116   117   118   119