Page 117 - Truy Tìm Căn Nguyên Tăng Trường
P. 117
người nghèo ở các nước tiếp nhận. Mối quan tâm này mâu thuẫn với sự đe dọa cắt
viện trợ nếu các điều kiện không được đáp ứng của chính họ. Thậm chí nếu các điều
kiện không được đáp ứng, các nhà viện trợ vẫn muốn xóa đói, giảm nghèo, và vì thế
họ vẫn tiếp tục rót tiền. Những nước tiếp nhận có thể hiểu được ý nghĩ này của nhà
viện trợ và vì thế họ ngồi yên mà không thực hiện cải tổ. Để cắt giảm thâm hụt, họ
tiến hành những cải tổ trên bề mặt.
Mối quan tâm đến người nghèo của các nhà viện trợ thậm chí còn tạo ra những động
cơ xấu cho chính phủ các nước tiếp nhận. Bởi vì những quốc gia mà vấn đề nghèo đói
nghiêm trọng hơn sẽ nhận được nhiều viện trợ hơn, cho nên họ có rất ít động cơ để
xóa đói, giảm nghèo. Người dân nghèo bị kiềm chân trong vòng đói nghèo để thu hút
viện trợ từ các nhà viện trợ.
Làm thế nào để thay đổi những động cơ xấu này? Có một nghịch lý là những người
nghèo ở các nước tiếp nhận viện trợ sẽ có cuộc sống khấm khá hơn nếu việc quyết
định phân bổ viện trợ được giao cho những cơ quan cứng rắn không quan tâm đến
người nghèo. Cơ quan cứng rắn này có thể đe dọa xóa bỏ viện trợ nếu những nước
tiếp nhận không đáp ứng được các điều kiện và có chính sách xóa đói, giảm nghèo
hiệu quả. Nhờ thế, nước tiếp nhận sẽ gắng sức đáp ứng các điều kiện và người nghèo
sẽ được hưởng lợi.
Những nhà viện trợ cũng có động cơ viện trợ sai trái với những lý do không được cao
đẹp. Hầu hết các tổ chức viện trợ đều được chia thành các phòng riêng biệt theo mỗi
quốc gia hoặc một nhóm các quốc gia. Ngân sách của các phòng ban được quyết định
bởi số tiền viện trợ cho các nước tiếp nhận. Phòng ban nào không chi hết ngân sách
viện trợ có nhiều khả năng sẽ nhận được ngân sách ít hơn vào năm sau. Ngân sách
viện trợ lớn hơn thường đi kèm với uy tín cao hơn và có cơ hội tốt hơn cho sự thăng
tiến nghề nghiệp. Vì thế, các nhân viên trong những phòng ban này có động lực để
cấp viện trợ cho cả những nước không đáp ứng đủ các điều kiện.
Các nhà viện trợ tạo thêm một động cơ xấu cho những nước tiếp nhận viện trợ khi đặt
ra điều kiện cho vay dựa theo sự thay đổi trong chính sách. Điều này tạo ra một kiểu
điều chỉnh zig zag, trong đó các quốc gia liên tục điều chỉnh và điều chỉnh lại. Khi
điều chỉnh, họ nhận được những khoản vay vì những thay đổi hợp lý trong chính sách.
Khi đưa ra những chính sách tồi, họ không nhận được viện trợ nữa. Sau đó, họ lại điều
chỉnh, bắt đầu một vòng vay mới. Tạp chí Economist miêu tả quá trình này ở Kenya
117