Page 232 - Phuong Pháp Tiếp Cận Khách Hàng Thành Công
P. 232

CHƯƠNG 13






         Tôi tưởng tôi phải thuyết trình



















       Từ những ngày  đầu  của  tôi trong  lĩnh  vực bán  hàng,  tôi  đã
    xem bán hàng là một bài tập đôi thoại. Cuộc gặp khách hàng, dù
    lớn và quan trọng như thế nào, cũng được dự định là một cuộc đổì

    thoại hai chiều. Chúng có thể diễn ra trong văn phòng của người
    mua, một phòng họp, hoặc thậm chí có thể phòng họp khổng lồ.
    Nhưng không bao giò tôi có suy nghĩ là mình phải đứng. Tại sao lại

    có tình trạng một người đứng để trò chuyện vói một người đang
    ngổi? Đây được coi là một cuộc gặp khách hàng, phải không? Đây
    có phải là một cuộc gặp gỡ mà người mua và người bán thảo luận

    về chủ đề liên quan đế xác định xem liệu có hợp lý cho cả hai bên
     để cùng làm việc (hay làm việc nhiều hơn) với nhau hay không?
       Vào  giữa  những  năm  1990,  đổng  thòi  vói  sự gia  tăng  nhanh
     chóng của Microsoít PovverPoint,  tôi bắt đầu làm việc với nhiều

     công ty  "tinh  vi".  Một từ mới  đã  được  thêm  vào  doanh  số bán
    hàng của tôi từ vựng là "thuyết trình" và hơn mười lăm năm sau,

     tôi vẫn nhăn mặt mỗi khi nó được thốt ra khi có mặt tôi.


                                      2 3 5
   227   228   229   230   231   232   233   234   235   236   237