Page 278 - Những bài Làm Văn 12
P. 278

điểm,  nhược điểm của từng  học thuyết, cần lưu ý ở thời điểm bài viết này ra
   đời, các quan  điểm  của  Nho giáo đang  bị  phê  phán và coi nhẹ  thì  những  lời
   khẳng định của tác giả  là  rất táo bạo:  Cái gốc duy lí của  đạo Nhc không đối
   lập  với khoa học,  với học thuyết Mác;  ...Mác trong đạo  lí không được nổi bật
   và cụ  thể như trong Nho giáo..., Mác xem nhẹ mặt xử thế,  tu thân,...  Mặt khác,
   tác giả luôn giữ được thái độ độc lập với thế quyền, công khai tuyên bô' thích
   cách  ứng  xử  truyền  thống  của  nhà  Nho  đối  với  vua chúa,  ông  không  đồng
   nhất con người chính trị với con người đạo lí và tuyên bố thẳng thắn cách liên
   minh với chính trị của mình.
      Trong bài văn, tác giả phân tích những ưu điểm của đạo Nho từ góc độ tu
   dưỡng  đạo đức cá  nhân qua cách trình  bày xoay quanh vấn  đề  đạo lí.  Theo
   Nguyễn  Khắc Viện,  ba  khái  niệm  then  chốt là :  xủ thế,  đạo  lí,  chữ nhân của
   đạo Nho có sự liên  kết về  nội dung và ý  nghĩa với nhau.  Nhưng khi phân tích
   thì mỗi khái niệm lại có một ý nghĩa riêng.
      Tác  giả  phân  tích  khái  niệm  xử thế mộị cách  rõ  ràng  và  đầy  đủ.  xử thế
   hiểu theo cách đdn  giản là cách sống ỏ  đời, cách đối xử với  mọi người xung
   quanh, ông thẳng thắn bày tỏ :  Tôi thích thủ  tinh thần có  mức độ,  ứng xử vừa
   phải của  đạo Nho;  sau  đó  khẳng  định:  Có  thể nói không có  học  thuyết chủ

   nghĩa  nào đặt vấn  đề  “xử thế" rõ  ràng  và  đầy đủ  như vậy.  Đặc biệt vê  cách
   ứng xử của nhà nho đối với vua chúa.
      Tác giả  dẫn  ba câu  chuyện:  một của phưdng  Tây,  hai của phương Đông
   để chứng  minh  ưu  điểm  trong cách xử thế  của đạo Nho.  Khi bất đồng chính
    kiến  thì cách  xử thế của Đi-ô-gien  (nhà  sử  học  Hi  Lạp cổ)  đối với  hoàng  đế
   A-lếch-xan-đơ-rơ có  phần  chưa  hợp  với  người  có  học,  còn  cách  xử  thê'  của
    người theo đạo Nho hợp lí, đúng mức hơn.
      Ông kể rằng:  Sách Hi Lạp hay nhắc chuyện,  khi hoàng đế A-lếch-xan-đơ-rơ
    đến thảm Đi-ô-gien đang trần trụi nằm ở vỉa hè,  ông ta la lên:  “Kìa ông kia lùi
    ra,  che  hết ánh  sáng  của  tôi ”.  Tậi  thích  câu  chuyện  của  Hứa  Do  nghe phải
    viên  của  nhà  vua  lần  thứ hai đến  mời ra  làm  quan,  liền bỏ^đi rữa  tai,  bảo là
    rửa sạch những điều dơ bẩn.  Nhưng thích hơn cả  là  chuyện một nhà  nho được
    vua gọi lên,  bảo:  “Nhà  vua  nên  đến thăm  tôi hơn  là  tôi đến  thăm  nhà  vua ”.
    Vua hỏi vì sao -  “ Vì nếu tôi đến thì tôi mang tiếng là  nịnh vua,  còn  vua đến tôi
    thì vua  được tiếng là  tôn  trọng  người hiền,  quý kẻ  sĩ (tức trí thức)". Từ những
    giai thoại đó, tác giả rút ra kết luận:



                                                                         277
   273   274   275   276   277   278   279   280   281   282   283