Page 280 - Những bài Làm Văn 12
P. 280

thể xa rời dù  là  chốc lát.  Không  vì giàu sang mà  sa đoạ,  không  vì nghèo khó
   mà  xa  rời,  không  khuất phục  trước  uy  quyền,  thời  buổi  nào  cũng  giữ  được
   đường đi.
      Có  thể liên  minh  chính  trị  với  quỷ,  chỉ kết  bạn  với  người  có  “đạo”,  dù  là
   “đạo" khác.  Liên minh chỉ nhất thời,  nghĩa bạn là lâu dài.

      Vậy là đã rõ, giữa chính kiến và đạo lí trong con người kẻ sĩ cái nào có thể
   thay đổi, cái  nào phải  luôn  giữ vững? Theo tác giả,  chính kiến (hiểu  là  quan
   điểm  chính trị,  thái  độ  chính trị)  là  cái có  thể thay đổi tuỳ  hoàn  cảnh  xã  hội,
   còn đạo //'là cái phải luôn giữ vững, Tuy tác giả  không giải thích vế thứ nhất,
   (chính  trị  là  gì ?)  nhưng  ta  hiểu  trong  quan  niệm  của  ông  (cũng  như  nhiều
   người), chính trị là cái có tính  nhất thời, gắn với từng giai đoạn  lịch sử cụ thể.
   Khi  làm  chính  trị,  người  ta  phải  biết “tuỳ  cơ  ứng  biến”,  như việc  hoạch  địch
   đường lối cho sự phát triển của đất nước không phải chỉ làm một lần là xong.
   Nó  luôn  phải  được  nhận thức  lại,  bổ sung thêm,  điều chỉnh, sửa đổi, trên  cơ
   sở thâu nạp thêm  nhiều dữ kiện mới nảy sinh trong cuộc sống đầy biến động.
   Khi giao tiếp, tuy chỉ là  một vấn  đề  nhưng  đối tượng  giao tiếp  khác  nhau thì
   cách  ứng xử cũng khác nhau.  Đạo //'thì không thể thay đổi, bỏi vì đạo //'là yếu
   tố cơ bản tạo nên nhân cách, làm cho con người sống ra con người, biết khép
   mình  vào lễ nghĩa,  thấu hiểu bản thân,  tri thiên  mệnh,  không  vì giàu sang mà
   sa đọa,  không vì nghèo khó  mà xa rời,  không khuất phục trước uy quyền, gắn
   bó  với  người  khác,  nặng  nợ  với  đất nước,  với  làng  xóm,  với  phố  phường  và
   đặc biệt là giúp con người kết nối được với truyền thống tốt đẹp của ông cha,
   không bị đứt hết gốc rễ.
      Trong  suốt  bài viết,  tác  giả  đã  thể  hiện  một cái  nhìn  duy  lí,  thấu  suốt về
   vấn  đề  cần  trình  bày,  có  tinh  thần  tự  chủ  cao  độ,  hiểu  rất  rõ  việc  cần  làm,
   đang  làm.  ông  không hề  né tránh đối thoại với  những  người chê trách  mình,,
   thẳng  thắn  thừa  nhận  mình  có  thay đổi  chỉnh  kiến.  Qua  cách  lí  giải  vấn  đề
   của  tác  giả,  ta  thấy  ở  con  người  ông  nổi  bật  cốt  cách  của  một  kẻ  sĩ thấm
   nhuần  đạo  lí Nho gia, tiếp thu  có^chọn  lọc được tinh  thần  duy  lí của phương
   Tây và có thái độ tự tin của “ông đồ xứ Nghệ”.
      Nếu  ở  phần  thứ  nhất,  tác  giả  chủ  yếu  nêu  lên  những  ưu  điểm  của  đạo
   Nho thì ở  phần  thứ  hai,  tác giả  nói đến sự tu  dưỡng của bản thân và  những
   bài học rút ra từ thực tế đó. ông nêu rõ con đường và mục đích sống của đời
   mình:  Đóng góp phẩn mình cho cuộc đấu tranh cứu nước,  xây dựng dân chủ,

   khoa học nhân văn là  ba bước đường tôi đã  lựa chọn.  Đạo là  con đường.  Nhân


                                                                         279
   275   276   277   278   279   280   281   282   283   284   285