Page 281 - Những bài Làm Văn 12
P. 281

văn là  tìm hiểu con người về cả  ba mặt sinh học - xã  hội - tâm lí để cố luyện
       mình theo ba hướng: dưỡng sinh (thầy Khổng bỏ qua mặt này),  xử thế,  tu thân
       (Mác xem nhẹ  mặt này),  ông  muốn đóng  góp phần  mình cho sự nghiệp đấu
       tranh cứu nước, xây dựng dân chủ và khoa học nhân văn.
          Theo ông,  tu  dưỡng  bản  thân  nghĩa  là  phải  không  ngừng  luyện  mình  theo
       ba  hướng:  dưỡng  sinh,  xử  thế,  tu  thân-,  sống  theo  đạo  lí chứ  không  theo  tư
       tưởng Thiên mệnh của Nho học. Trước sau, ông vẫn là con người duy vật theo
       học thuyết Mác. Thực tế cho thấy ông là người tiếp thu, vận dụng có sáng tạo
       những ưu điểm của các học thuyết khác nhau để đạt được mục đích: chỉ mong
       làm con người cho ra người.
          So sánh bản thân với các bậc trí thức Nho học mà cụ thể là người cha của
       mình,  tác  giả  thấy  mình  có  may  mắn  hơn  là  được  tiếp  thu  nguồn  văn  hoá
       phương Tây và lúc trưởng thành thì nước nhà  lại bước sang trang sử mới nên
       người trí thức có nhiều cơ hội để giúp nước.
          Từ vốn kiến thức thực tế, tác giả tiếp tục nghiền ngẫm và kiểm  nghiệm  lại
       sách vở của Khổng - Mạnh,  Ra-xin,  Huy-gô... Điều đó cho thấy ông đã tránh
       được  sự  giáo  điều,  xơ  cứng  của  sách  vở  và  nhờ  đó  mà  hiểu  sâu  hơn  kiến
       thức từ sách vở, giúp bản thân đạt đến mức uyên thâm trong học vấn.
          So  sánh  giữa  trí thức  phương  Tây  với  trí thức  phương  Đông,  tác  giả  cho
       rằng  con  người  phương  Tây  được  sổng  với  quyền  tự  do  cá  nhân  tuyệt  đối
       nhưng vì dứt khỏi cội rễ  nên thành những cá thể cô đơn,  bơ vơ ; trong khi đó,
       tác giả có cái  may mắn - cũng là đặc điểm của trí thức phương Đông là được
       sống với chủ  nghĩa tự do cá  nhân  nhưng  không dứt bỏ truyền thống, vẫn  học
       từ  Chu  Văn  An  đến  Phan  Bội  Châu  nên  vẫn  nặng  nợ  với  đất  nước,  với  quê
       hương và có nơi nương tựa vững chắc là cộng đồng giai cấp và dân tộc.
          Văn  phong  trong đoạn  này trong  sáng,  giản  dị  và  cứng  cỏi  -  thể  hiện  nội
       lực  của  một  cây  bút  báo  chí  lão  luyện.  Chọn  cách  diễn  đạt  như  vậy,  phải
       chăng tác giả muốn tránh việc phô bày cái tôi, tránh việc tô vẽ cho bản thân?
       Kể chuyện  riêng của mình  nhưng tác giả  không  có  ý  gì  khác ngoài việc thấy
       cần  thiết  phải  nêu  một ví dụ  về  con  đường  phấn  đấu.  Tước  bỏ  đại  từ  “tôi”,
       trong  trường  hợp  này,  tác  giả  muốn  hướng  thẳng  đến  đối  tượng,  phá  bỏ
       khoảng cách giữa người viết với người đọc để người đọc có thể nhập ngay vào
       phần cốt lõi của vấn đề.

          Con  đường  trở  thành  “kẻ  sĩ hiện  đại ” là  một  bài  văn  nghị  luận  mẫu  mực
       được viết với chủ  kiến rõ ràng, bô' cục hợp lí, cách lập luận chặt chẽ, vừa có lí


       280
   276   277   278   279   280   281   282   283   284   285   286