Page 200 - Lịch Sử Văn Minh Thế Giới
P. 200
các vật sống nhƣ ngƣời, súc vật đến các vật vô tri vô giác nhƣ
đá, cây, sông, mặt trời, mƣa... đều có linh hồn. Ngƣời Thái gọi
những lực lƣợng siêu nhiên, thần bí bằng cái tên chung là phỉ:
phỉ lửa, phỉ núi, phỉ bệnh... Đối với ngƣời Lào và Khơme, thần
đá và núi là quan trọng hơn cả. Ngƣời Lào đặt những hòn đá
thiêng nghiêng trên bàn thờ của gia đình. Ngƣời Pnông ở
Campuchia cho rằng đá là nơi cƣ ngụ của thần bản địa, thần nhà.
Họ chỉ đem những viên đá thần đó ra khỏi bàn thờ khi làm lễ tế
lớn. Trong số các thần cƣ ngụ trong đá, trên núi mà cƣ dân Đông
Nam Á thờ phụng thì thần đất - vị thần bảo hộ, phù trợ cho nông
nghiệp - bao giờ cũng là vị thần tối cao. Do cuộc sống gắn liền
với yêu cầu phát triển nông nghiệp trồng lúa nên bên cạnh việc
sùng bái tự nhiên, tín ngƣỡng phồn thực với nghi thức cầu mong
đƣợc mùa, cầu cho các giống loài sinh sôi nảy nở… cũng rất
phát triển ở Đông Nam Á vào buổi đầu lịch sử. Trên mặt trống
đồng, xen kẽ giữa các tia mặt trời là các hình tƣợng sinh thực khí
nam nữ cách điệu hóa những hình cóc trên mặt trống làm rõ ý
nghĩa cầu mƣa của những "trống sấm" thời Đông Sơn. Cụ thể
hơn nữa, trên nóc thạp đồng Đào Thịnh có 4 cặp nam nữ giao
phối vừa rất tự nhiên, vừa có ý nghĩa của nghi lễ phồn thực. Việc
thờ các hình sinh thực khí của ngƣời Chăm, ngƣời Thái, ngƣời
Mƣờng và nhiều dân tộc khác ở Đông Nam Á rất gần với tục thờ
linga của Siva giáo. Song ở ngƣời Chăm, hình tƣợng linga lại hết
sức độc đáo: một dãy 7 linga trên cùng một bệ, 1 linga ngất
ngƣởng trên yoni làm bệ cao tới 2 m, linga mặt ngƣời, linga có
vỏ bọc... Những hội "múa dƣới trăng" của ngƣời Hmông, ngƣời
Dao, những tục đánh trống thi cho đến thủng trống của ngƣời
Việt, ngƣời Mƣờng, ngƣời Thái, ngƣời Choang..., những lễ cúng
tế của nhiều dân tộc khác đến những trò chơi phổ biến ở Đông