Page 256 - Bản Sắc Văn Hóa Việt Nam
P. 256

thường  theo  cách  quen  của  khuôn  sáo.  Một  người
        quen  với  thi  cử có  thể  biết trước  đây lá  văn  chương
        tú  tài,  văn  chương  cử  nhân  hay  văn  chương  đại
        khoa tức tiến sĩ. Văn chương của Nguyễn Đình Chiểu
        chẳng  hạn  là  văn  chương  tú  tài,  vì  tuy  ông  thạo
        chữ  nghĩa,  nhưng  chữ  náo  ông  dùng  cũng  chỉ  hệt
        như  trong  từ  điển,  không  cấp  được  cho  nó  một  sắc
        thái  mới.  Cho  nên  có  người  thi  lần  này  lượt  khác
        vẫn  không  đỗ  được  cử  nhân,  đỗ  tú  tài  hai  lần  gọi
        lả  "ông Kép",  ba  lần  gọi  là  "ông Men",  bốn  lần  gọi
        là  "Ông Đụp".

            Số  người  đỗ  cử  nhân  năm  1813  là  16  ở Hà  Nội,
        28  ở  Nam  Định,  9  ở  Thanh  Hóa,  12  ỏ  Nghệ  An,  9
        ở  Huế,  8  ở  Sài  Gòn.  Năm  1825,  là  năm  đỗ  nhiều
        nhất  chỉ  có  28  ở  Hà  Nội,  27  ở  Nam  Định,  17  ở
        Thanh Hóa,  33  ở Nghệ An,  10 ở Huế,  15  ở  Sài Gòn.
        Số  tú tài  thường gấp  đôi,  có  khi  gấp  ba  số  cử nhân.

            Những  người  đỗ  cử  nhân  tiếp  tục  lên  kinh  đô
        thi  hội.  Số  náy  rất  ít,  trong  danh  sách  thí  sinh  từ
        1822  đến  1838  cho  ta  con  số  thấp  nhất  nám  1841
        là  119  người  và  con  số  cao  nhất  năm  1844  là  281
        người,  nhưng thông  thường  là  trên  dưới  150  người.
        Vì  con  số  ít  nên  các  ông  cử  không  phải  mang  lều
        chõng  đi  thi  mà  có  người  lính  cầm  lọng  che  nắng.
        Các bài thi cũng như ở thi  hương,  nhưng có thể  hỏi
        về  thời  sự  trong  nước,  về  đạo  Phật,  về  chính  sự
        hiện  tại.  Đây  thực  chất  không  còn  là  thi  để  làm
        quan  mà  thi  về  trình  độ  của  các  ông  quan.  Một
        điểm  khác  nhau  nữa  là  văn  tiến  sĩ  không  phải  là



        258
   251   252   253   254   255   256   257   258   259   260   261