Page 270 - Việt Nam Văn Hoá Sử Cương
P. 270
cử chỉ phải th ế nào (dung) nói năng thưa gởi phải thế
nào (ngôn), công việc thêu dệt nấu nướng phải thê nào
(công), nết na phải nhường nhịn nhu mì thê nào (hạnh)
và tam tòng, nghĩa là nhỏ phải nghe cha thê nào, lớn
phải thò chồng thế nào, chồng chết phải theo con thế
nào.
Ngày nay phong tục đã ít nhiều đổi mới, chê độ gia
đình xưa đã giảm bớt ít nhiều thế lực, cho nên sự giáo
dục trong gia đình cũng đã theo thòi thê mà biến đi. ơ
các gia đình tân tiến ngày nay, cha mẹ đã biết cẩn thận
việc giáo dục trẻ con, và biết trọng cá tính của nó, chứ
không theo cái lốĩ hy sinh cá nhân cho gia đình như
trước nữa.
IX. - NGÔN NGỮ
v ể cội rễ của Việt ngữ có nhiều thuyết khác nhau tựu
trung thuyết đáng tin hơn cả cho rằng đòi xưa rỢ Lạc
Việt là tổ tiên của ta có một thứ thổ âm cùng một dòng
với tiếng Thái. Đặc tính của thứ tiếng ấy là ngữ pháp
xuôi. Khi rỢ ấy chiếm ở miền Bắc Việt và phía bắc
Trung Việt ngày nay thì họ vẫn giữ thứ thổ âm ấy,
nhưng vì tiếp xúc với các dân tộc ở miền bắc, miền tây
và miền nam nên tiếng Việt xưa đã thành một thứ tiếng
phức tạp, do tiếng Việt, tiếng Thái, tiếng Môn và tiếng
Tàu hỗn hỢp với nhau. Trong các thành phần mới ấy thì
tiếng Tàu là nhiều hơn cả.
Thứ tiếng Việt phức hỢp ấy thành lập đã lâu, ngay
buổi đầu cuộc Bắc thuộc đã có rồi. Ngày sau muốh phân
biệt với chữ hán người ta thường gọi nó là tiếng nôm. Từ
272