Page 267 - Việt Nam Văn Hoá Sử Cương
P. 267

nên  võ  nghệ  chỉ  có  những  người  chuyên  binh  nghiệp
    luyện  tập  mà  thôi.  Các  triều  vua  xưa  có  lập  trường
    giảng võ và đặt các khoa thi võ,  song chỉ  cốt  đào tạo và
    kén  chọn  những người  dũng m ãnh  để  dùng  về  quân  sự
    thôi.  Không rõ cách tổ chức trường giảng võ và thi võ ở
    các  triều  trước thế nào,  duy  triều  Nguyễn  thì  không có
    trường dạy võ mà chỉ có trường thi thôi.  Đời Minh Mệnh
    lần  lượt  mở  trường  thi  võ  ở  Thừa  Thiên,  Hà  Nội  và
    Thanh Hóa, đến đòi Thiệu Trị thì định các năm Tí, Ngọ,
    Mão,  Dậu  thì  mở  khoa  võ  hương  thí;  năm  Thìn,  Tuất,
    Sửu,  Mùi  thì  mở  khoa  võ  hội  thí.  Chương  trình  thi
    hương thì chia ra ba kỳ: kỳ thứ nhất thì xách tạ; kỳ thứ
    hai  thi  múa  côn  thương;  kỳ  thứ  ba  thi  bắn  súng  hiệp.
    Quán cả ba kỳ, ai vào hạng ưu bình thì được lấy đậu võ
    cử  nhân,  vào  hạng  thứ  nhì  được  lấy  đậu  võ  tú  tài.  Kỳ
    phúc  hạch  chỉ  hỏi  vài câu  võ  kinh,  tùy  văn  lý  mà  chia
    thứ tự trên dưới.
       Phép  thi  hội  cũng  như  phép  thi  hương,  duy  mỗi  kỳ
    điều kiện có nặng hơn thi hương một chút.  Thi trúng đủ
    ba kỳ thì được vào hạng trúng cách.  Người nào biết chữ
    thì  được  dự  đình  thí.  Kỳ  này  hỏi  một vài bài  đại  nghĩa
    về võ kinh,  một vài  điều yếu  lược  về binh  pháp của các
    bậc danh tướng lịch triều,  và một vài điều thời sự. Ai đủ
    số phân  điểm  thì  lấy  đậu  võ  tiến  sĩ,  còn  người  chỉ  đậu
    hội thí thì vào hạng võ phó bảng.
       Những cách luyện võ thường dùng ở nưóc ta, đại khái
     là: 1 - tập xách nặng, dùng hòn đá hay quả tạ; 2 - tập đu
     rút mình và lộn nhào (giống cách tập trapèze của tây);  3
     - luyện chân  tay,  dùng  thúng  thóc  và  cây  chuối  để  xỉa
     bàn tay vào, và dùng cây chuối để đá cho đến khi có thể


                                                               269
   262   263   264   265   266   267   268   269   270   271   272