Page 102 - Truy Tìm Căn Nguyên Tăng Trường
P. 102
Từ trước tới nay, những khoản cho vay của IMF luôn có những điều kiện đi kèm.
Nhưng sau năm 1982, IMF đã gia tăng hạn mức vay và thời hạn thanh toán nợ. Các
nhà viện trợ và các chủ nợ chính thức (chẳng hạn như các tổ chức thương mại khuyến
khích xuất khẩu) thông qua việc phối hợp các khoản cho vay với IMF và WB cũng
đưa ra thêm nhiều điều kiện đối với các khoản tài trợ và cho vay.
Những khoản vay có điều kiện được thiết lập với mục đích giảm tác động xấu do việc
dừng chương trình cho vay thương mại gây ra, đồng thời thúc đẩy những thay đổi về
chính sách để duy trì tăng trưởng. (Giải pháp tương tự cũng đã được sử dụng 13 năm
sau đó trong cuộc khủng hoảng nợ lần thứ hai của Mexico trong giai đoạn 1994-1995
và cuộc khủng hoảng ở Đông Á giai đoạn 1997-1998).
“Điều chỉnh để tăng trưởng” là câu khẩu hiệu được ưa chuộng thời gian đó. Khi tra
cứu những tài liệu liên quan đến “điều chỉnh để tăng trưởng” trong thư viện của IMF
và WB, tôi đã tìm thấy 192 bài. Tháng 6 năm 1983, WB và IMF đã xuất bản những
đoạn trích trong các bài phát biểu của các nhà lãnh đạo của hai tổ chức này trong một
cuốn sách có tựa đề Adjustment and Growth: How the Fund and the Bank Are
Responding to Current Difficulties (Điều chỉnh để tăng trưởng: IMF và WB đang đối
phó với những khó khăn hiện tại như thế nào). Năm 1986, chủ tịch WB khi đó là A.
W. Clausen đọc bài phát biểu có tiêu đề Adjustment with Growth in the Developing
World: a Challenge for the International Community (Điều chỉnh để tăng trưởng ở các
nước đang phát triển: Thách thức đối với cộng đồng quốc tế). Năm 1987, WB và IMF
tiếp tục xuất bản một cuốn sách khác có nhan đề Growth-oriented Adjustment
Programs (Các chương trình điều chỉnh để tăng trưởng), với lời giới thiệu thảo luận về
“bản chất tương hỗ” của chương trình “điều chỉnh để tăng trưởng kinh tế”.
WB và IMF đã theo đuổi tham vọng đạt được mục tiêu “điều chỉnh để tăng trưởng”
thông qua sự tham gia mạnh mẽ của những nước đi vay vùng nhiệt đới. Trong thập
niên 1980, WB và IMF đã thực hiện trung bình 6 khoản vay theo chương trình này
cho mỗi nước ở châu Phi, 5 cho mỗi nước ở châu Mỹ Latin, 4 cho mỗi nước ở châu Á,
và trung bình 3 cho mỗi nước ở Đông Âu, Bắc Phi, và Trung Đông.
Dự án này là thành công đối với tất cả các bên tham gia ngoại trừ “con bệnh”. Có rất
nhiều khoản vay, nhưng ít điều chỉnh, và hầu như không có một dấu hiệu tăng trưởng
nào ở các nước trong những năm 1980 và 1990. Một nghiên cứu sau này đã chỉ ra
rằng những dự đoán của WB đã quá lạc quan khi cho rằng tốc độ tăng trưởng về lâu
102