Page 287 - Những bài Làm Văn 12
P. 287

V,
                                                                                   <

       in dấu kỉ niệm, cũng mang bóng dáng người bà. Bà ngoại chính là sợi dây nối
       quá  khứ với  hiện tại,  nối  con  người đang  sống  hôm  nay với  người  đã  khuất,
        nối mỗi cá nhân với gốc rễ của mình. Bỏi vì, người ta thường sống trong hiện
       tại với cả quá khứ và tương lai.
          Sau  những đoạn thơ hồi tưởng với âm điệu  bâng khuâng, da diết, bây giờ
        lời  kể  và  cảm  xúc  của  nhà  thơ  đã  là  của  một  người  lính  lâu  không  về  quê
        ngoại.  Bắt đầu là lời hối lỗi chân thành về sự hồn  nhiên đến vô tâm của đứa
       cháu thơ dại ngày xưa:

                         Tôi đâu biết bà  tôi cơ cựcihế
          Bài thơ mang tên  Đò Lèn nhưng nội dung chủ yếu lại viết về bà ngoại kính
       yêu của nhà thơ.  Hình ảnh bà  ngoại trở thành hình tượng nghệ thuật gây xúc
        động sâu xa trong tâm hồn người đọc. Bài thơ chỉ có 24 câu nhưng từ bà xuất
        hiện  tới  9  lần.  Ngay cả  ở  khổ  thơ thứ  hai  tuy  không  nhắc tới  bà  nhưng  hình
        ảnh  bà  vẫn  thấp  thoáng  trong  mỗi  dòng  thơ,  mỗi  chi  tiết  nghệ  thuật.  Đó  là
        hình  ảnh  người  bà  với  cuộc  đời  cơ cực,  vất vả,  tất tả  ngược  xuôi  chẳng  lúc
        nào ngơi nghỉ: khi đi chợ Bình Lâm, khi mò cua xúc tép, lúc gánh chè xanh Ba
        Trại ngược  về  Quán  Cháo,  Đồng  Quan trong  những  đêm  giá  rét.  Kể  cả  khi
        máy  bay  giặc  Mỹ  đánh  phá  làng  quê,  bà  vẫn  lặn  lội  đi bán  trứng  ở ga  Lèn.
       Tất cả đều vì cuộc sống của đứa cháu yêu dấu. Thấp thoáng trong đoạn thơ
        là  hình  ảnh của những  người  bà,  người  mẹ  Việt Nam  bao đời  luôn  chịu  đựng
        nhọc nhằn, vất vả, tảo tần khuya sớm, chịu thương chịu khó hi sinh thầm lặng
        cả đời cho chồng, cho con, cho cháu.
          Câu thơ níu  váy bà  đi chợ Bình Lâm gợi lên  hình ảnh cậu  bé  lên  năm,  lên
        mười ngơ ngác, rụt rè  lần đầu được theo bà đi chợ, đến chỗ đông người đồng
        thời cũng thể  hiện  sự chở  che của  người  bà  đối với  đứa cháu.  Đặc  biệt xúc
        động  là  hình  ảnh  bà trong câu thơ:  Quán  Cháo,  Đồng Giao thập thững những
        đêm hàn, vừa nói lên  nỗi vất vả, cực nhọc vừa thể  hiện sự lẻ  loi, cô  độc của
        bà trên con đường  mưu sinh cơ cực, trong đêm  đông giá  rét. Giống  như hình
        ảnh  bà Tú  trong bài thơ  Thương vợ của Tú  Xương:  Lặn lội thân cò  khi quãng
        vắng,  Eo sèo mặt nước buổi đò đông.  Nhắc đến người bà kính yêu của mình,
        trong  mỗi  hình  ảnh,  mỗi từ  ngữ của  bài thơ,  tác  giả  đều  gửi  gắm  niềm  cảm
        xúc  rưng  rưng thương  mến và  biết ơn.  Cách  kể chuyện  thong thả,  chậm  rãi,
        tự  nhiên  của  Nguyễn  Duy  rất phù  hợp  với  dòng  hồi tưởng  thấm  đẫm  suy tư
        và cảm xúc:



        286
   282   283   284   285   286   287   288   289   290   291   292