Page 241 - Lý Thường Kiệt
P. 241

KHÁNG TỐNG-ĐÒI OẤT

   trên,  rồi Vãn Thịnh  trả lời như vậy.  Ý TB  là nói rằng câu chuyện  trên do

   người ta mách lại, chứ không phải là câu ghi trong biên bản. Vì Văn Thịnh
   găng, cho nên mới có lệnh bảo Quảng Tây phải đề phòng, như đã kể trên.
       Sau  đó, không rõ rằng có huấn lệnh bảo Văn Thịnh bớt găng, hay tự
   ông nhún nhường chăng. Kết quả là Thành Trạc buộc rằng Văn Thịnh đã
   nói: "Tôi không dám tranh chiếm các châu động mà Nùng Trí Hội và Nùng Tông
    Đán đã nộp", và "Như Thành Trạc đã bàn về các động Vật Dương và Thuận An,
    định vạch cương giới ở phía  nam đất ấy,  thì kẻ bồi thần  này không dám cãi"  (TB
    348/8a).
       Sự thật chứa trong bức thư mà Văn Thịnh gửi cho Hùng Bản. Thư ấy
   nói rằng:

       "Thành Trạc đã nói sẽ vạch địa giới ở phía nam mười tám xứ sau này: Thượng
   Điện, Hạ Lôi, ô n  Nhuận, Anh, Dao, Vật Dương, Vật Ác, Kế Thành, cống,
   Lục, Tần, Nhâm, Động, Cảnh, Tư, Kỳ, Kỷ, Huyện^^^' và nói những xứ ấy đều
    thuộc  Trung Quốc.  Bồi  thần  tiểu  tử này,  chỉ biết  nghe  mệnh,  không dám  cãi lại.
   Nhưng những đất ấy, mà họ Nùng đã nộp, đều thuộc Quảng Nguyên.
       Nay,  may gặp  Thánh  triều  ban  bố hàng vạn  chính  lệnh khoan  hồng.  Sao  lại
    chuộng miếng đất đầy đá sỏi, lam chướng này, mà không cho lại nước tôi, để giúp kẻ
    ngoại thần" (TB 349/7b).

        Đọc lời thư trên, ta thấy rằng Lê Văn Thịnh không bằng lòng đề nghị của
    Thành Trạc. Nhưng biết rằng cãi nhau với Trạc cũng vô ích, và muốn dùng lời
    nhún nhường khéo léo để lay động những kẻ cầm quyền ở thượng cấp.
        Thành Trạc hoặc tự xuyên tạc ý Văn Thịnh, hoặc không hiểu rõ, lại tâu
    về triều rằng Văn Thịnh không đòi đất Vật Dương và Vật Ác nữa.  Và xin
    vua Tống giáng chiếu theo lời Trạc đề nghị. Vua Tống sai Hùng Bản xét lại
    những công điệp và những điều diện nghị của Vãn Thịnh, thì thấy lời tâu
    của Trạc không đúng.
        Ngày 7 tháng 8 năm ấy (G. Ty 1084), vua trách rằng: "Đã sai Hùng Bản
    bảo Thành Trạc bày tỏ những công điệp và những điều diện nghị của Lê
    Văn  Thịnh.  Trong  đó  không  thấy  nói  đến  câu  không  dám  tranh  chiếm  đất


                                      251
   236   237   238   239   240   241   242   243   244   245   246