Page 156 - Nguyễn Văn Linh Hành Trình Cùng Lịch Sử
P. 156

nào không) tôi vế Sài Gòn đảm nhận công tác phụ vận và được bổ sung
       vào Thành ủy. Anh và tôi chỉ gặp nhau qua những lẩn hội họp, học nghị
       quyết. Đến một lẩn tại nhà anh Ngô Liên^”, anh ngỏ ý muốn gặp riêng tôi
       sau buổi họp.
         Chúng  tôi  đứng  nói  chuyện  với  nhau  trên  gác  thượng.  Nhìn  xuống
       đường trông thấy mấy người  ăn xin lê lết,  tôi buột miệng nói với  anh:
       “Còn có những người như thế này, mình mới thoát ly gia đình đi làm cách
       mạng”. Đổng tình, anh nói: “Đúng vậy, lẩm than, bất công phải được xóa
       bỏ. Chúng mình hy sinh, đấu tranh là nhằm giải phóng đất nước đem lại
       công bằng, hạnh phúc cho dân”. Đây là lần đẩu tôi nghe anh bộc lộ lý tưởng
       anh ấp ủ từ lúc giác ngộ cách mạng và suốt những năm tháng sống chung
       với nhau sau này cho đến ngày anh nhắm mắt xuôi tay, ý tưởng đó không
       bao giờ nguội lạnh trong anh. Còn về hoài bão ước mơ và quan niệm vê'
       tình yêu hạnh phúc riêng tư, mỗi lẩn có dịp anh đều nói; “Đã gắn đời mình
       với cách mạng thì tình yêu cũng nằm trong cái chung ấy. Sống có ý nghĩa
       thì tình yêu mới cao đẹp được”. So sánh đời anh với đời tôi, anh thường

       tâm  sự:  “Hai chúng mình thuộc tầng lớp  nghèo,  đểu có  trải qua tù tội,
       thấm thìa nỗi đau của riêng mình nằm trong nỗi đau của dân tộc, những
       điểm giống nhau đó sẽ giúp chúng mình dễ cảm thông nhau, sẽ biết sống

       và biết hy sinh cho nhau”.
         Những điểu anh nói sao trúng ý của tôi quá, khiến cho tôi chợt thấy xao
       xuyến trong lòng. Dẩu nuôi ý thức nam nữ bình đẳng, tôi không thoát khỏi
       tâm lý chọn người chồng mạnh mẽ, có tâm huyết, có nghị lực... làm điểm
       nương tựa tinh thẩn, tình cảm trong cuộc sống sau này.
         Tình yêu của chúng tôi đã nảy nở từ sự đổng cảm có chung chí hướng
       và tính tình có nhiễu điểm hợp nhau: sống tình nghĩa, trung thực... Chúng
       tôi bàn với nhau sẽ tổ chức lễ thành hôn đơn giản vào một dịp thuận tiện.
       Và ngày ấy đã đến; ngày 23 tháng 5 năm 1948, dịp Thành ủy họp Hội nghị
       mở rộng. Anh Lê Văn Sỹ là bạn tù thân thiết của anh từ Côn Đảo sẽ đại
       diện Xứ ủy về dự Hội nghị và làm chủ hôn. “Tiệc cưới” được tổ chức ở nhà


       1  Tức Ngô Nhữ Niên (1918-2001), bí danh Ba Oức, nguyên Vụ trường Vụ Hoa vận Trung ương Đảng;
         Trường  ban  Hoa  vận  Trung  ương  Cục  miền  Nam,  ông  là  người  Hoa  đầu  tiên  được tặng thưởng
         Huân  chương  Hổ Chí  Minh.


                                                                       155
   151   152   153   154   155   156   157   158   159   160   161