Page 124 - Các Đại Công Thần Trong Lich Sử Việt Nam
P. 124

. Các dại công thần trong lịch sử Việt Nam 125

       (tức  Tể  tướng),  với  tuức  phong  Á  Quận  hầu.  Đến  tháng  Mười
       năm  ấy  chính  thức  luận  công  khen  thưởng,  tước  hiệu  của
       Nguyễn  Xí  đã  được  vinh  thăng  thành  Quỳ  Quận  công  (tức:
       Quận  công  phủ  Quỳ  Châu).  Ngự  chế  của  nhà  vua  ban  cho
       Nguyễn Xí, dệt gấm thêu hoa chẳng những công lao mà còn cả
       tính cách người lập công; “Xướng đại nghĩa để trừ kẻ hung tàn,
       ngươi đã có công như công yên được nhà Hán; lấy ngôi thượng
       công mà ban phong thưỏng ngươi đáng được cái vinh dự cắt đất
      phân phong...  Giữ mình có đạo,  hồn nhiên như viên ngọc không
       lộ  sáng;  nghiêm  sắc mặt ở triều,  lẫm  liệt như thanh  kiếm  mói
       tuốt... Lúc nước có biến phi thường,  chỉ mình ngươi lo cứu vãn.
       Ngươi thực là bề tôi trung ái của ta...”.
           Được thừa nhận là “bề tôi trung ái”, không chỉ của Lê Thánh
       Tông, mà còn  trải liền bốn đời hoàng đế triều đại Lê SOÍ từ Thái
       Tổ, Thái Tông,  Nhân  Tông đến  Thánh  Tông, trong vòng  hon  30
       năm  làm  người  Đông  Kinh,  như  Nguyễn  Xí,  quả  là  không  dễ
       dàng. Những danh thần cũng tùng là “bề tôi trung ái” và “bằng
       vai  phải  lứa”  với  Nguyễn  Xí,  thì  chẳng  hạn  như Trần  Nguyên
       Hãn, Phạm Văn xảo, Luu Nhân Chú... ngay từ đời Thái Tổ đã phải
       “ngậm cười noi chín suối”. Các Đại tư đồ, Đại đô đốc như Lê Sát,
       Lê Ngân cũng đã mất mạng trong đòi Thái Tông. Đến như thiên
       tài Nguyễn Trãi mà cũng bị nạn “tru di tam tộc” trong buổi giao
       thời  Thái  Tông - Nhân  Tông.  Và  chỉ  mới  đây  thôi,  không  khéo
       trong việc mưu đồ trừ diệt phe cánh Lê Nghi Dân, nhóm các đại
       thần Đỗ Bí, Lê Ê, Lê Ngang, Lê Thụ, cũng đã bị sát hại!
           Càng  không  còn  mấy  ai  nữa,  từng  cùng  thòi với  Nguyễn
       Xí, từ thuở “nằm gai nếm mật”, “vào sinh ra tử” trong suốt  10
       năm  đưong  đầu  với  lũ  quan  quân  nhà  Minh  “nướng  dân đen
       trên ngọn lửa hung tàn, vùi con đỏ xuống hầm tai vạ” hết lâm
       cảnh: “Linh Son lưong cạn mấy tuần, Khôi Huyện quân không
       một  lữ”,  lại  xông  pha:  “Trận  Bồ  Đằng  sấm  vang  chóp  giật,
   119   120   121   122   123   124   125   126   127   128   129