Page 291 - Hai Bà Trưng
P. 291
Điều thứ chín: dung kẻ thừa hành làm hại trong dân.
Điều thứ mười: bắt con gái chôn sổng làm ma giữ của
Ây mười điều ác cực, nhân dân ai cũng căm gan; trải
nàm sáu năm tròn, non nưốc đâu đâu đều ghét mặt.
Nay giừ cò nghĩa ngang tròi, quân dấy chật đất,
cho mi biết mặt con gái An Nam' coi đó giữ hồn quân
Ngô^ bên Bắc.
Lẽ loạn^ rồi ắt là trị'* đến, vang một tiếng trong
ngoài sấm dậy, chỉ non Nam thề chẳng đội trời chung.
Thế bĩ^ rồi hẳn có thái lai®, vẩy ba quân sau trưốc
mây ùn, trông cõi Bắc quyết thu về đất cũ.
Nào Tô lão tặc, biết tội mi chăng?
Trưng Trắc nói:
Tôi ác như thế là ắt hẳn quỷ thần trời đất cũng
không dung; sai ta ra thu phục Nam, Trung, để tạo trừ
^ An Nam: tên nước ta về đời Lý Anh Tông.
^ Ngô: Nhà Đông Ngô đời Tam quốc (220-280). Người Việt Nam ta
ngày xưa thường dùng chữ Ngô để chỉ nước Trung Hoa, người
Trung Hoa.
^ Loạn; lúc rối ren loạn lạc.
* Trị: thái bình thịnh trị, tức là lúc bốn phương yên lặng, trong nước
nhân dân làm ăn yên ổn. Việc chính trị vững vàng. Loạn và trị luôn
đối lập nhau, hết loạn đến trị, hết trị đến loạn.
® Thế bĩ: lúc mạt vận, gặp điều rủi ro chảng lành.
® Thái lai: thái bình yên ổn
292