Page 123 - Bầu Trời Không Có Chỉ Màu Xanh
P. 123
để mọi lúc mọi nơi phải gần như nhau. Đây cũng là điều
làm tôi mất ăn mất ngủ thường xuyên.
Tôi muốn kể một câu chuyện vui nhưng có thật, hy
vọng phản ánh phần nào những khó khăn mà chúng tôi
gặp phải (dĩ nhiên còn rất nhiều yếu tố chủ quan khác
mà tôi cũng sẽ có dịp đề cập). Trong một dịp tình cờ, mẹ
tôi giới thiệu cho tôi một người bạn và nói là bác ấy có
cả một trại nuôi bò có thể cung cấp độc quyền cho mấy
tiệm phở của tôi. Tôi lễ phép hỏi nông trại của bác có
bao nhiêu con bò tổng cộng thì bác cho biết có chừng
40-50 con. Sau một phép tính nhanh tôi nói với bác ấy
là chỉ cần vài ngày là mấy chục con bò của bác sẽ nằm
gọn trong bao tử của mấy chục ngàn thực khách của Phở
24. Ngay cả đầu mối thu mua có hạng như Metro - vói
nhiều nguồn bò khác nhau - cũng không cung ứng nổi.
Xưcmg bò để nấu nước lèo cũng vậy, không một nguồn
nào có thể cung cấp đầy đủ và không phải lúc nào cũng
đảm bảo chất lượng như nhau. Tôi mong chờ một ngày
nào đó có thể họp tác và làm việc trực tiếp với các nông
trại nuôi bò để thực sự kiểm soát được tính đồng nhất
của sản phẩm cũng như hạ thấp chi phí hơn nữa.
124 • Bâu trời không chl có màu xanh