Page 280 - Bản Sắc Văn Hóa Việt Nam
P. 280
Thứ ba các văn tế. Vì văn tế đóng vai trò chủ
chốt trong buổi tế cho nên cho những bài mẫu dạy
cách làm văn tế: 3233, 3234, 3264, 3266, 3267, 3269,
3272, 3273, 3274, 3275, 3276, 3277, 4432.
Danh sách náy tuy chưa cấp cho ta toàn bộ các
kết quả có thể thấy được trong các hoạt động tinh
thần của cha ông ta trong quan hệ với thần linh,
nhưng cũng cho ta thấy cái có thể gọi là tâm thức
tôn giáo của cha ông. Người Việt Nam nhìn thế giới
bên kia cũng theo cái khuôn mẫu láng xã của cuộc
sống của mình. Cái thiên đình của anh ta không
có tổ chức uy nghiêm như một triều đình của hoàng
đế, mà chỉ mờ mờ những vị thần không phân biệt
với nhau: như các háo mục trong làng. Những người
ấy gần gũi họ và cũng không khác gì họ. Nguồn
gốc các vị thần là bình thường, trước kia họ đều là
những người như họ chứ không phải được tạo ra
do một đấng tối cao nào và nếu họ sống một cuộc
sống đức hạnh, có công với làng với nước thì họ
cũng sẽ thành thần, sẽ được người ta thò cúng. Con
người trở thành,pháp sư không phải tu luyện gì
khắc khổ như ở Àn Độ hay Trung Hoa, cũng chẳng
phải sống ép xác, không có vợ chồng, trốn vảo rửng,
lên núi cao, được một ân huệ gì đặc biệt của các
đấng siêu phàm. Tất cả những đặc điểm này khu
biệt tâm thức tôn giáo,của người Việt Nam so với
người Trung Quốc hay Ân Độ. Vị pháp sư Việt Nam
trước sau chỉ là một thầy mo như ở đồng bào miền
núi ĐNA, chỉ khác một điều là có một học vấn vững
chãi hơn về Hán học dựa vào một số sách Trung Quốc.
282