Page 178 - Danh Nhân Đất Việt
P. 178

Nghĩa là:
              Thỏa chí bình sinh ba chục tuổi

              Sáng trang lịch sử bốn nghìn năm.
         Đặng Tử Vũ làm thơ Nôm, có câu:

              Đỉnh chung vứt lại cho ai cả
              Bảo kiếm mang theo trả nỢ đời.

         Phan  Bội  Châu nghe  xong  mấy câu thơ thì có
     vẻ  không  bằng  lòng,  ông  cho  một  người  vừa
     huênh  hoang  vừa  thích  danh  vọng  (Nguyễn  Hải

     Thần),  một  người  còn  luyến  tiếc  lợi  lộc  cá  nhân
     (Đặng  Tử  Vũ),  ông  định  không  cho  họ  đi  nữa,

     nhưng  vì  việc  gấp  rú t  quá  rồi,  vả  lại  cũng
     không  còn  tìm  ra  ai  được  nữa,  nên  rú t  cuộc
     đành làm lơ.

         Quả nhiên,  hai người về đến Bắc Kỳ và Trung
     Kỳ thấy bọn m ật thám  hoạt động ráo riết quá,  thì
     khiếp  sỢ,  chẳng  dám  làm  gì  nữa,  chẳng  qua

     phung phí hết sô" tiền lớn mang theo, rồi cuốĩ cùng
     chỉ  giết  được  một  tên  tuần  phủ  già  và  hai  viên  sĩ

     quan Pháp đã về hưu trong một khách sạn nọ.
         Còn  Bùi  Chính  Lộ,  đi  đường  Thái  Lan  -  Kho
     Me,  vừa  mới  đến  Băng  Cốic  thì  bị  bọn  chó  săn

     đánh  hơi,  theo  riết  không  lìa  một  bước,  ông  tìm
     đủ  trám   phương  nghìn  kế  để  bứt  mình  ra  khỏi


     lữA/ỉ/t nh^n lữ ắ t 1 /ĩệ t                           179
   173   174   175   176   177   178   179   180   181   182   183