Page 191 - 100 Điều Cần Biết Về Phong Tục Thờ Cúng
P. 191

uông rưỢu cúc hoa trong núi.  Như vậy có thê trán h  được
      trận hỏa  hoạn ấy".  Hoàng c ản h  vội vê nhà,  làm  theo lòi
      thầy dặn. Ngày 9 tháng 9 hôm ấy, cả nhà lên núi lánh nạn.
      Buổi tối trở về thấy tất cả chó, gà, bò, dê đều chết hết.
          Vì  tích  trên,  nên  vê  sau  hàng năm,  đến  ngày  mồng
      9 tháng 9,  người ta bỏ nhà tạm   lên núi,  lánh nạn...  Lâu
      đời thành tục gọi là Têt Trùng cửu (còn gọi là tết Trùng
      Dương,  vì sô" 9 là  sô  dương).  Sau  dần thav đổi  tính chất,
      têt  này  lại  dành  riêng cho  tao  nhân  mặc  khách  lên  núi
      uống rượu, làm thơ.
          -  Sách  Phong  Thô  Ký  lại  chép:  Cuối  đời  nhà  Hạ
      (2205  -  1818  trước  D.L.),  vua  Kiệt  dâm  bạo  tàn  ác,
      Thượng Đê  muôn răn nhà  vua nên giáng một  trận  thủy
      tai  làm  nhà  cửa  khắp  nơi  bị  chìm  xuống  biển  nước,
      nhân dân chết đuối,  thây nổi  đầy sông.  N ạn thủy tai đó
      nhằm   ngày  mồng  9  tháng  9.  Vì  vậy  mỗi  năm  đến  ngày
      này,  nhân dân lo sỢ,  già trẻ  gái trai đểu  đua nhau  quảy
      thực phẩm  lên núi cao để lánh nạn... Tục ấy thành lệ.
          Đến  đời  Hán  Văn  Đê  (176-156  trước  D.L.),  vua  cho
      dựng  một  đài cao  30  trượng ở trong cung,  mỗi  năm   đến
      ngày  mồng  9  tháng  9,  nhà  vua  cùng vương  hậu,  vương
      tử,  cung  phi  đem  nhau  lên  đài  ở  cho  qua  hết  ngày  ấy.
      Sau  đến  đời nhà Đường (618  -  907),  ngày  mồng 9 tháng
      9  thành ngày lễ tết gọi là Trùng  cửu.  Các vàn nhân thi
      sĩ mang bầu rượu túi thơ cùng nhau lên núi cao say sưa
      ngâm vịnh.

          Cổ  thi  có  câu:  "Gặp  ngày  Trùng  cử u  đăng  cao".
      "Đăng  cao"  là  lên  chỗ  cao.  "Trùng  cửu"  và  "Đăng  cao"
      đêu do điển tích trên.


      192
   186   187   188   189   190   191   192   193   194   195   196