Page 120 - Cổ Nhi Tân Tiểu Truyện Danh Nhân Tôn Thất Thuyết
P. 120

Còn Chải Chu^èi

                đập gãy  dôi ^ ơ m   vói ý  định  lượm  những  mảnh

                gUơm gãy.

                Nhưng dưởi gạch trống trơn  không có một vật gì.
                Tôi chạy lại tủ kiếng thì thấy khóa vẫn y nguyên,
                dôi ffiơm vẫn còn bày nơi thường lệ.

                Các  bạn  thân  của  tôi  khuyên  tôi  nên  rời giường
                mình đến m ột nơi khác nhưng tôi không làm theo,
                vì  tôi  tin  rằng nffiời chết vẫn sống và  nếu  ông Đ ê

                muốn ph ả tôi thì ở đâu ông cũng có thểphá đưỢc...
                Từ đó về' sau,  thỉnh  thoảng tôi  nằm  mộng thấy
                Đ ễ Thảm về, luôn luôn cụt đầu.  Vào lúc cuối năm

                1913,  tôi bỗng có ý định bắt chước các vọng tộc
                Việt Nam,  đặt chéo  đôi gươm  trên  tường phòng
                tôi  cùng với  nhiêu  báu  vật khác,  vối  mục đích
                trang hoàng.

                Đẩu lâu Đề Thám hiện ra...
                Độ một tháng sau, đến ngày giỗ Đ ể Thám là ngày
                mồng bốn  Tết.  Đên ấy sau vài chập đọc sách như
                thường lệ,  tôi  vừa  nhắm  mắt thiu  thiu  th'i  trong

                gian phòng tôi bỗng lóe ra một ánh sáng lòa rổi tịt
                đi liền.

                Bất giác tôi nhìn  lên  tường chỗ đặt dôi gươm  th't
                thấy ^ữ a đôi gươm vắt chéo, đẩu lấu của Đê' Thám
                hiện  ra đôi mắt trỢn  dọc lên  liếc qua liếc lại,  chỗ

                                   120
                                     —  -
   115   116   117   118   119   120   121   122   123   124   125