Trang nhất » Tin Tức » Bình Thuận Qua Các Báo

Người thổi hồn cho cát

Thứ tư - 15/02/2012 15:02
(CL)- Những hạt cát tưởng chừng như vô tri, vô giác giữa biển xanh với nắng vàng, hay quạnh hiu giữa xa mạc mênh mông đến ngút tầm nhìn, có lẽ giờ đã có số phận. Ấy là bởi bàn tay khéo léo của con người đã rút gan ruột của mình ra để thổi hồn cho cát.
1

Đỗ Đặng Phi Long - Chủ Doanh nghiệp Tranh cát Phi Long- T.P Phan Thiết - Tỉnh Bình Thuận.

 
Và, có lẽ còn hơn thế nữa, bởi anh không thể nói được, cũng không thể nghe được, nên mọi cảm xúc của mình, anh chỉ biết “đổ” vào cát, để rồi, cái vỡ oà trong cảm xúc đã làm cho cát bật thành lời. Đó là Đỗ Đặng Phi Long- Chủ Doanh nghiệp Tranh cát Phi Long- TP. Phan Thiết - tỉnh Bình Thuận- người thổi hồn cho cát…

Nghị lực, đam mê cháy bỏng…

Cuộc trao đổi giữa chúng tôi chỉ là những cử chỉ trên đôi tay, những cử chỉ mà trước đó tưởng chừng như khó có thể kéo dài được thời gian, bởi anh không thể nói được với tôi bằng thứ ngôn ngữ thông thường và cũng không thể nghe được những lời tôi muốn nói. Thỉnh thoảng, chúng tôi cũng phải nhờ mẹ anh, bà Thu Hà làm “phiên dịch”. Rồi chúng tôi cũng có hơn hai tiếng đồng hồ để trao đổi được với nhau những gì muốn nói và muốn nghe, và, nghe cát “nói”. Thứ âm thanh có sức hút lạ kỳ đó cũng không ngăn nổi những giọt nước mắt trót lăn dài…

Khi vừa tròn một tuổi, Phi Long bị chứng viêm phổi nặng kéo dài, đợt điều trị thuốc đặc trị để cắt chứng viêm phổi đã để lại di chứng theo nó, anh lại bị viêm màng nhĩ và vĩnh viễn mất đi khả năng nghe nói. Thương con, khi đến tuổi đi học gia đình đã xin cho anh vào học nội trú ở Trường khuyết tật Lái Thiêu, thuộc tỉnh Sông Bé trước đây. Ngay từ khi bắt đầu vào học, Phi Long đã sớm bộc lộ khả năng hội họa. Qua trao đổi với thầy cô giáo, biết được năng khiếu của con, nên khi Phi Long vừa hoàn thành xong chương trình tiểu học, gia đình đã quyết định cho anh học vẽ tranh sơn dầu để hy vọng anh sẽ có nghề trong tương lai. Đó cũng là nguyện vọng của Phi Long khi còn là cậu học trò cấp một.

Năm 17 tuổi, tình cờ trong dịp lễ hội ở Bình Thuận, Phi Long đã bị cuốn hút bởi các tác phẩm nghệ thuật độc đáo của nữ hoạ sĩ Ý Lan. Từ cuốn hút thành đam mê, Phi Long đã xin phép gia đình cho anh được vào TP. Hồ Chí Minh để học nghề của nghệ nhân Ý Lan. Chỉ trong một thời gian ngắn, anh đã chứng tỏ khả năng, dần dần thành thạo nghề mà vẫn luôn có tinh thần cầu thị, có ý thức cao vươn lên trong nghề. Ngày đó, Phi Long đã trở thành trò giỏi của cô Lan.

Nếu như cứ ở lại T.P. Hồ Chí Minh, tiếp tục với những gì đang có lúc bấy giờ, thì anh cũng có thể có một tương lai rộng mở. Nhưng khi đó, Phi Long đã ấp ủ cho mình một ước mơ khác….

Anh tạm biệt TP. Hồ Chí Minh, ba lô khăn gói trở về quê hương, về với nắng gió bốn mùa của Bình Thuận vốn hiền hoà để quyết tâm thực hiện ước mơ mở lớp dạy nghề miễn phí cho những người cùng cảnh ngộ. Khi đó, anh nghĩ rất đơn giản mà cũng rất thiện, đó là không ai hiểu và truyền đạt được ý tưởng cho nhau hơn những người cùng cảnh ngộ khuyết tật. Hơn thế, Phi Long muốn dành cho người kém may mắn có hoàn cảnh như anh một cơ hội. Thế rồi, cơ sở Tranh cát Phi Long được ra đời với sự quan tâm, ủng hộ của gia đình và cộng đồng.

Những tác phẩm thật như cuộc sống!

Phi Long cũng đặt ra cho tập thể một nguyên tắc bất di bất dịch, đó là khi sản phẩm của mọi người được hoàn thành, chính những người thợ là ban giám khảo cho mỗi tác phẩm của họ. Sản phẩm được đánh giá công khai, minh bạch và khách quan. Cả tập thể cùng nhau đánh giá cho từng tác phẩm, chỉ ra những cái được và chưa được để cùng nhau khắc phục, sao cho mỗi bức tranh khi hoàn thiện, phải đạt độ hoàn hảo cao nhất. Cách đánh giá giá trị của sản phẩm và thù lao cho sản phẩm, có lẽ cũng là điều khiến nhiều người quan tâm và thu hút , khích lệ được tinh thần làm việc của anh em trong mái nhà Phi Long. Đó là, mỗi sản phẩm hoàn thành, tác giả sẽ được hưởng 40% giá trị trên giá bán, giá bán do tập thể định giá. Và, đặc biệt là cứ ra sản phẩm là tính tiền, chứ chưa cần có khách mua. Thấy tôi có vẻ băn khoăn, vì nếu như sản phẩm đã thanh toán mà vẫn không có người mua thì giải quyết thế nào với số tiền đã trả, và nguồn tạm ứng đó lấy từ đâu? Anh ra hiệu để tôi hiểu rằng, nếu sản phẩm không có người mua, thì tất cả lại cùng phân tích xem vì sao sản phẩm không bán được. Khi đó tác giả lại như có thêm quyết tâm cho sự hoàn hảo vào trong những bức tranh sau. Cứ thế, thành thông lệ, và gần như hiếm có trường hợp, tranh đã được thanh toán mà vẫn “lưu kho”. Sản phẩm của Phi Long đã đủ tầm vóc vươn ra thị trường Malaysia vào cuối năm 2008. Hy vọng sức vươn sẽ còn xa hơn, tuy nhiên, để làm được điều này, Phi Long cần nhiều lắm sự quan tâm của các cơ quan ban ngành, bởi tập thể Phi Long, là tập thể của những người kém may mắn.

Hễ đi đâu, Phi Long lại đem theo cái bị, để cứ gặp cát, là anh lại mang về. Để đủ và để dành cho những tác phẩm tiếp theo. Những tác phẩm đã vẽ nên cuộc đời cho những người kém may mắn. Và, những tác phẩm biết nói thật như cuộc sống. Thật trong giá trị thật.
 
Hà Thanh
Nhà báo và Công luận.- 2012.- số 7
(ngày 16.2).- Tr.7
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

TRA CỨU

Opc