Nhớ Phú Quý xưa

Thứ ba - 06/12/2011 22:09
BTO- Tốt nghiệp sư phạm năm 1998, bấy giờ đảo Phú Quý đang rất thiếu giáo viên, sẵn nhiệt tình của tuổi trẻ, tôi đã viết đơn tình nguyện ra đảo dạy học.
Nhớ Phú Quý xưa
 Người dân xứ đảo chất phát, thật thà và rất mến khách, nhất là đối với những thầy cô giáo ở đất liền ra đảo công tác (bấy giờ hầu hết giáo viên là người đất liền). Suốt bốn năm ở đảo, đi đâu và làm gì tôi cũng cảm nhận được sự yêu thương đùm bọc của người dân. Những lần đến nhà vận động các em học sinh ham chơi bỏ học, tôi được phụ huynh đón tiếp với thái độ rất niềm nở và kính trọng. Ra về, họ thường dúi vào tay tôi một chút quà, khi là cân đậu phộng, vài củ khoai mì to, có khi là vài con mực tươi vừa câu được ở biển. Tôi luôn trân trọng những món quà nhỏ đó bởi vì tôi cảm nhận được ở họ những tình cảm chân thành. Cho đến giờ, đã trải qua nhiều đơn vị công tác ở nhiều địa phương khác nhau, nhưng ít có nơi nào tôi cảm nhận được sự mến khách và cả tinh thần “tôn sư trọng đạo” đáng quý như ở hòn đảo bé nhỏ này…
Phú Quý đẹp hoang sơ
 
Là những giáo viên trẻ xa nhà ở khu tập thể, cuối tuần là dịp anh em ngồi lại với nhau, uống tách trà trò chuyện cho vơi bớt nỗi buồn nhớ nhà. Những ngày cuối tháng khi những đồng lương cuối cùng đã vơi. Chúng tôi lại vác cuốc lên rẫy đào dông để “cải thiện” bữa ăn, bấy giờ dông ở đảo nhiều vô kể và rất dễ bắt hoặc ra chợ mua cũng rất rẻ chứ không hiếm và đắt đỏ như bây giờ. Khi ở đất liền tôi cũng từng vào rẫy đào dông, bẫy dông nhưng khi ra đảo tôi mới biết thêm một cách bắt dông lạ đời và không kém phần nghệ thuật, đó là “câu dông”. Có lần tôi đã bỏ ra một buổi sáng đi theo một cậu học trò lớp 9 để được “mục sở thị” nghệ thuật câu dông mà tôi chưa từng thấy ở đâu ngoài nơi đây. Câu dông cũng tương tự cách câu ếch, nhưng khác ở chỗ dông không bị lưỡi câu móc dính mà chỉ bị giật văng lên cao rồi rơi xuống, nghệ thuật nhất chính là việc đón vị trí dông rơi xuống để đưa tay chụp lấy…
Đảo Phú Quý có diện tích chỉ khoảng 16 km2, trên mảnh đất nhỏ bốn bề là sóng nước, con người như gần nhau hơn, yêu thương và đùm bọc. Ngày trước, lối sống của người xứ đảo còn đậm chất nguyên sơ. Thời ấy còn thói quen ngủ tối không cần đóng cửa, còn xe máy nhiều khi để ngoài đường cả ngày lẫn đêm vẫn không ai đụng đến. Chuyện trộm cắp cũng như các tệ nạn xã hội khác đối với người dân xứ đảo lúc bấy giờ là những chuyện lạ lẫm…
Trở về đất liền (huyện Bắc Bình) công tác đã 10 năm, tôi vẫn luôn dõi theo sự thay da đổi thịt từng ngày của Phú Quý. Mừng trước sự phát triển đi lên từng ngày của đảo. Nhưng cũng thoáng chút ưu tư trước những đổi thay. Sự giao thoa và hội nhập về kinh tế, văn hóa với đất liền đã làm mất dần những nét văn hóa, những tập quán sinh sống đậm chất chân quê của người dân xứ đảo. Bây giờ không còn cảnh tối ngủ không đóng cửa, cũng không còn ai dám để xe ngoài đường mà không khóa. Quán xá mọc lên khá nhiều, chỉ cần nhấc điện thoại là được phục vụ tận nhà nên các đồng nghiệp của tôi giờ chẳng cần phải vác cuốc đi đào dông hay xách đèn đi soi biển vào những đêm nước ròng.  Mà bây giờ cũng chẳng còn dông để đào. Chúng đã trở thành một thứ đặc sản quý hiếm đang bị tận bắt để đưa vào các nhà hàng phục vụ cho thực khách. Các  loại hình văn hóa giải trí giờ đã phong phú hơn xưa. Internet tốc độ cao đã có mặt, nhiều cô cậu học trò xứ đảo bây giờ cũng bắt đầu lên mạng chát và chơi game say mê đến quên cả học hành. Thanh thiếu niên Phú Quý giờ cũng đã ít nhiều bị nhiễm các thói tật xấu, đã vi phạm pháp luật và tham gia các tệ nạn xã hội…
Cảng biển tấp nập
 
Vừa rồi một cô học trò cũ người đảo, giờ đã là một nữ điều dưỡng công tác ở Bệnh viện Đa khoa huyện Phú Quý, gọi điện hỏi thăm sức khỏe tôi. Cô bé bảo: thầy ơi, bây giờ quê em khác xưa rồi, phát triển lắm thầy ạ, có công viên, đường một chiều, có ngã tư đèn xanh đỏ, có cả điện gió nữa, nếu có dịp em mời thầy ra thăm đảo chơi. Khi nào thầy ra thì gọi điện trước cho em xuống cảng đón nhé, nếu không thầy có thể lạc đường đó!…
 Có lẽ cô học trò cũ nói thật! Cuộc sống hiện đại đã len lỏi đến từng ngõ ngách của những miền quê yên tĩnh. Vẫn biết sự đổi thay là một quy luật của phát triển nhưng tôi vẫn thấy tiếc nuối những ngày xưa. Phú Quý đẹp hoang sơ, hiền hòa thân yêu của tôi giờ đây đã nằm yên tĩnh trong miền ký ức. Ngày nay Phú Quý đang chuyển mình vươn lên. Tôi mừng cho Phú Quý hôm nay, nhưng trong lòng thoáng chút ưu tư trước những mặt trái của sự phát triển và giao thoa. Lòng thầm mong, dù phát triển thế nào đi nữa, Phú Quý cũng đừng đánh mất những nét đáng yêu vốn có của một hòn đảo bé nhỏ và bình yên. Tình yêu của tôi dành cho Phú Quý vẫn nguyên vẹn như xưa. Với tôi, Phú Quý là quê hương thứ hai, nơi này tôi đã được tắm mình trong suối nguồn yêu thương của tình đất tình người suốt 4 năm lưu lại.
Phú Quý ơi! Dù không có lời mời của cô học trò cũ, nhất định tôi cũng sẽ trở về thăm.
THANH TRUNG(Báo Bình Thuận)
 Từ khóa: n/a

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

tai lieu so hoa
Truyện đọc
tra cứu
Liên kết Website

 

Góp ý
Thông kê truy cập
  • Đang truy cập37
  • Máy chủ tìm kiếm3
  • Khách viếng thăm34
  • Hôm nay3,597
  • Tháng hiện tại131,958
  • Tổng lượt truy cập1,198,179
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây